# HÀNH TRÌNH TÌM LẠI CHÍNH MÌNH
## 1. Một chút thông tin về *"Người nhạy cảm"* và *"Rối loạn lưỡng cực"*.
## 2. Dòng chảy cuộc đời.
### 2.1. Bạn tôi hỏi: Tại sao mày có thể "lý trí" đến như vậy?
*(Khi được hỏi vậy thì nó có nhiều thứ để trả lời lắm ở nhiều phương diện)*
Trong khoảng 5 năm trở lại lại đây thì có những giai đoạn cực kỳ tệ với bản thân mình. Có lúc nghĩ nên dừng lại vì mệt rồi, nhưng mình hỏi một câu với bác sĩ “Con có thể điều trị khỏi được không?”. Bác sĩ đáp lại tôi: “Sẽ hết con yên tâm nhưng lâu thôi”. Ấy vậy mà nhờ câu nói đó, cùng với tình cảm với mẹ còn lớn lắm mà thấm thoát đã ngần ấy năm rồi đấy. Lúc đấy hầu như không một ai biết, số người biết rất rất ít. Thậm chí có những người bạn thân mà do không gặp lâu dài cộng với ai cũng bận, thêm nữa lúc đó bản thân cũng hẳn động lực. Thời điểm đó có một số người hiểu thân thiết ở cạnh động viên, nhưng mà không hiểu được rõ mình như nào. Nhưng bản thân chưa từng trách một ai vì điều gì. Vì tôi biết tất cả những gì mình mắc phải đều là di chứng từ gen ra, và mình tìm hiểu kỹ ba đã từng đi kháng chiến xưa có bị phơi nhiễm, nhưng không biểu hiện về ngoại quan ở đời con. Nhưng mà mang đến cho mình những thứ này, mình đã tham khảo bác sĩ bảo khả năng rất cao vì có những đột biến khiến nồng độ chất dẫn truyền thần kinh thấp hơn mức bình thường. Thậm chí là không thể trị khỏi một cách hoàn toàn như cảm, ho, sốt. Nhưng mà với những gì mình được tư vấn thì không sao cả, vẫn hết mà nằm đó biết cách chăm sóc và điều chỉnh thì khả năng tái lại rất thấp. Sau này tích cực điều trị, dần dần gặp lại bác sĩ bác ấy nói nhìn con tốt hơn rồi, bác đổi và cắt hết thuốc không cần nha. Có một năm uống một loại thuốc rất mạnh gọi là chống loạn thần (Seroquel XR). À hầu như mình đều biết rõ những viên thuốc mình uống vào cơ thể. Rồi dành thời gian đọc và tìm hiểu hoá ra nó đáng sợ mà cũng không đáng sợ. Nếu biết cách nhận ra mình lúc đó như thế nào, thì mình có thể chủ động hơn để kiểm soát nó. Dần dần mở lòng ra hơn, nhưng để mà nhanh thì không thể được. Bởi vậy mới mất nhiều thời gian như vậy. Rồi 5 loại thuốc khác nhau, xuống 4 3 2 và hiện giờ là 1 loại nhẹ nhất.
### 2.2. Đối diện với con "Quỷ" trong chính mình
### 2.3. Có một câu hỏi được đặt ra: "Giang, mày có ghét hay oán hận điều gì không???"
Thật ra ngày trước là có ghét rất nhiều, hận thù. Ghét từ những gì người đã góp phần mang đến bệnh cho mình. NHƯNG... 2 năm trở lại đây, bản thân dần nhận ra mình không nên mang theo nó những oán hận, những thù ghét, những căm phẫn. Có nhiều yếu tố làm mình nhận ra vậy???
### 2.4. Sau những thăng trầm như vậy, gặp nhiều người lướt qua cuộc sống thì bản thân được và mất gì???
*(Mình thấy có vẻ được nhiều hơn là mất ^^)*
#### 2.4.1 Được gì???
- Biết được bản thân mình là cực nhạy cảm: có thể đồng cảm và hiểu được cảm xúc người khác đến chân thật như mình cảm thấy. Cái này cũng giúp mình trong quá trình nghỉ ngơi quan sát đi lại và tiếp xúc nhiều nơi. Dần thấy nhìn cảm nhận được. Cảm xúc lúc nào cũng quá mức hơn so với người khác. Nhưng mà dần thích nghi được tận dụng được nó thì mang lại lợi ích rất lớn. Như những vấn đề trong cuộc sống đều được đánh giá cẩn thận hơn theo nhiều chiều (chắc nhờ vậy hồi đó học giỏi hình học không gian, do mình tưởng tượng được ra, đến tận bây giờ vẫn dùng nó để tưởng tượng trong việc học hiện tại), nhiều khi mình nhìn ra được những điểm người khác không thấy được. Như trong một mối quan hệ tình yêu, mình nhận ra được những gì lạ.
- Yêu những người quan trọng hơn cả bản thân: từ cha mẹ, em gái, những người bạn ít ỏi và người yêu. Sẵn sàng đánh đổi để họ có cái hạnh phúc, vui vẻ hơn. Nếu cần thiết mà thế được thì sẵn sàng làm để còn những người ở lại sống hạnh phúc vui vẻ tiếp. Từng có người hỏi lỡ bị HIV thì sao và còn nhớ người cũ nhiều. Mình nói không sao, HIV giờ cũng trị được mà biết tuân thủ biết phòng ngừa biết khám định kỳ thì không sao cả. Mình nói bản thân mình cũng có bệnh cả đời mà ^^ không sao đâu. Chỉ cần yêu mình thật lòng, để mình cảm thấy an toàn là được rồi. Dần dần nhận ra mình thay đổi lúc nào không hay. Không còn dám chỉ trích, trách móc người khác. Vì họ đáng được yêu thương mà. Không nên đem cơn giận đổ cho người khác. Cố gắng quan tâm nhiều hơn một chút. Nhớ những gì thích và không thích. Thậm chí sinh nhật ba mẹ, em gái, bạn, người yêu còn phải đặt sự kiện trên lịch để theo dõi. Rồi nhận ra từ khi nào không dám nổi giận với người khác nữa. Có những lúc nổi giận nhưng mình hối hận rất nhiều, dằn vặt. Kết lại, mình sợ mất họ hơn là những giá trị vật chất.
- Vị tha hơn với thế giới: từ trước giờ không dám làm cá, cắt cổ gà vịt, đánh con vật nào chỉ vì mình cảm thấy những con vật nuôi ấy nó cũng biết đau. Biết khóc biết buồn. Nhờ vậy nên mê chó mèo, những con vật nhỏ nhỏ. Tha thứ cho người khác mau hơn, chỉ cần nhận ra lỗi là được. Có những cái như làm trong các dịch vụ khách hàng: ngân hàng, thế giới di động, cửa hàng, phục vụ bàn, cửa hàng thức uống, rất nhiều nơi khác. Mình biết họ mắc lỗi, nhưng làm những nghề đó cực lắm, rất nhiều khắt khe, thậm chí có những hệ thống tham gia kiểm soát đánh giá họ. Nên mình bỏ qua hết, chưa bao giờ phàn nàn ai nhỏ nhặt bỏ qua, lớn thì khéo léo góp ý riêng. Mình nói anh/chị em biết bị vậy nhá, không phải em không biết đâu rồi nhìn nhau cười. Chỉ là đồng cảm được với họ cực như thế nào.
#### 2.4.2. Mất gì???